Nhà Thơ Mai Hữu Phước: Người thắp lửa văn thơ trẻ Đà Nẵng
NGƯỜI THẮP LỬA VĂN THƠ TRẺ ĐÀ NẴNG
Tưởng chừng nhà thơ lại làm một công việc tréo ngoe tại bệnh viện đa khoa Ngũ Hành Sơn, Đà Nẵng với chức danh trưởng một khoa điều trị. Anh tốt nghiệp thạc sĩ y học, bác sĩ chuyên khoa I nội khoa Ngoài chuyên môn anh còn là một tay chơi weblog thuộc hàng cao thủ. Anh cũng là người làm ra trang web Văn học Đà Nẵng để giới thiệu những tác phẩm tiêu biểu của các nhà văn Đà Nẵng. Anh sáng tác văn thơ từ thời cấp 2 (nhận giải thưởng Báo TNTP năm 1978). Đã xuất bản 3 tập thơ: Xin cảm ơn em (2003), Một thuở học trò (2004), Thì thầm phố nhỏ (2006) và CD “Huế và em” (thơ anh do Ns Quỳnh Hợp phổ nhạc). Khó khăn lắm mới gặp được anh vì lần nào gọi anh cũng bận… trực bệnh viện hoặc ở một chốn xa xăm nào đó. (Xem tiếp)
Một Đà Nẵng lung linh trong nhạc Quỳnh Hợp

NHỚ MỘT MÙA XUÂN XA XỨ

(mhphuoc đọc bản dịch thơ tiếng Anh trên diễn đàn)
CHUYỆN HAI LẦN GẶP CỌP

Những năm đầu sau giải phóng (1975), vùng núi rừng ở Sông Nam, Sông Bắc, Tài Lang, Cầu Sụp thuộc Quảng Nam Đà Nẵng cũ là nơi trồng lương thực dự trữ. Lực lượng thanh niên xung phong lên đây phát hoang núi đồi và trồng sắn. Không hiểu sao sau đấy người ta gần như bỏ ngỏ việc thu hoạch. Thời đó nhiều nơi còn thiếu ăn. Hàng trăm người từ Hội An, Quảng Nam, Đà Nẵng, có cả những người từ Huế vào đổ xô lên đấy khai thác sắn. Tôi nhớ mẹ tôi lên đó rất nhiều lần để kiếm cái ăn cho bầy con 7 đứa. (Xem tiếp)
Video: Đêm sông Hương
Nhạc: Quỳnh Hợp
Ca sĩ: Hồ Quỳnh Hương
(Album Huế và em - Viettan studio 5/2008)
Bài hát đã đựơc giới thiệu trên VTV1 và VOV
Thông báo gởi bài cho tuyển tập truyện ngắn miền Trung

Nhớ Huế
Một chút mưa buồn trên lối vắng
Một làn giá lạnh buổi đông sang
Đã khiến xui lòng tôi nhớ Huế
Em biệt phương nào có nhớ không?
Video: Khúc nhạc bên mồ
Nhạc sĩ Nguyễn Đức đã dạo những khúc nhạc bên quan tài để tiễn đưa nhà báo, nhà thơ Đặng Ngọc Khoa lần cuối.(Video do Mai Hữu Phước thực hiện, ngày tiễn đưa 06/12/2009).
Khúc tiễn đưa
- Thương tiếc
nhà báo, nhà thơ Đặng Ngọc Khoa
Đặng Ngọc Khoa(Đang đàn hát) Lệ lòng đưa tiễn trong tê buốt
Niềm đau vô tận chốn ta bà
Từ nay mây gió anh thanh thản
Bè bạn nhắc hoài Đặng Ngọc Khoa.
Mới đó đã tìm trong ký ức
Hình anh và cả nụ cười vui
Tim anh thắp sáng trên trần thế
Những việc lo toan với cuộc đời.
Làng xa, bản khó anh tìm tới
Giúp người bệnh hoạn, kẻ neo đơn
Áo quần quyên góp cho con trẻ
Nhà nghĩa tình xây đẹp tấm lòng.
Anh vẫn đi giữa trời bão tố
Cho dù thân xác rã rời đau
Tâm – bút chở che bao thân phận
Chỉ một thân anh cỏ nát nhàu.
Hẹn nhau một chuyến cùng đây đó
Lỡ hẹn nhau rồi có phải không?
Anh về gối mẹ nằm miên viễn
Sương trắng mờ xa những cánh đồng.
Ngày tiễn đưa, 06/12/2009
MAI HỮU PHƯỚC
Không trái tim ai ngừng đập trên đời

Hai chút Thầy ơi!...
Giá như Khoa đừng gọi tôi như thế - Giá như những Lộc, những Tân, những Chương, những Cao, những Chiến...đừng gọi tôi như thế. " Nhất tụ vi sư, ban tự vi sư"...Thì biết thế rồi. Gặp thầy từ xa, khúm núm và lễ phép, vòng tay lại và hơn thế nữa, khiêm tốn và phải đạo, lý nhí trong miệng, trong cái miệng rất thơm tho: " Dạ, kính thưa Thầy, em xin chào thầy a.!" (Xem tiếp)
Dốc ngược ký ức...

Thơ tiễn Đặng Ngọc Khoa
Từ nay mình mất nhau rồi
Túi thơ bầu rượu lưng trời mây bay...
Ngả mình trên cỏ nghĩ quê nhà
Làng anh mọc dưới ngôi sao ấy
Em có bao giờ ngóng sao sa?
(Đa mang-thơ Đặng Ngọc Khoa) (Xem tiếp)
Vĩnh biệt nhà báo, nhà thơ Đặng Ngọc Khoa
Thanksgiving: Chỉ với một nụ cười...
Mời đọc tại đây: Thanksgiving: Chỉ với một nụ cười...
MAI HỮU PHƯỚC
Máu chảy ruột mềm
(Bài phát trên VOV 15.11.2009)
Dằng dặc miền Trung Mưa như trút
Nắng như nung
Đất khô cằn sỏi đá
Người một nắng hai sương vất vả
Bám ruộng nương
Xuống biển
Lên rừng (Xem tiếp)













Bản in